[Phượng Vu Cửu Thiên] [Quyển 5] Chương 14 [Thượng]

05 Ám hương mị ảnh – Đệ thập tứ chương

Người dịch: Đài Lạc

Tái biên: Dương

“Thân làm thống soái, hiểu biết địa thế là điều vô cùng quan trọng. Địa cứ cao có thể theo dõi động tĩnh địch, lũng sâu có thể thiết bẫy rập, ải ngoằn lợi mai phục…” Giữa rừng trúc thanh, tiếng giảng bài đều đều bỗng dưng im bặt. Dung Điềm quay lại, thấy tên học trò tâm hồn đã treo ngược cành cây tự lúc nào, mới ôn nhu hỏi: “Nghĩ gì vậy?”


Liên tiếp hai lần, đôi mày anh tuấn của Phượng Minh mới giãn ra, rồi như chợt phát hiện tình huống hiện tại mà luống cuống ngẩng đầu: “Hả, ta đang nghe mà. Địa thế ngươi giảng, ta đại khái cũng hiểu. Cổ thư đã dạy thiên thời địa lợi nhân hoà. Khi hành quân giao chiến, nhất thiết phải chiếm được địa hình thuận lợi.” Cậu xốc thẳng cuốn thư vốn đã nửa đổ nửa xiêu trên thạch bàn, “Nào tiếp tục thôi, sư phụ.”

“Lại vừa nghĩ gì?”

“Không có.”

Cuốn thư dày cộp bị bàn tay quen luyện kiếm từ đâu đó vọt ra giật lên, quăng vào một xó. Dung Điềm dí mặt lại gần: “Không muốn nói cho ta nghe?”

Tại sao đôi mắt sâu sắc kia cứ không ngừng lấp lánh ánh tinh quang? Phượng Minh cơ hồ vì ảo não mà liếc xéo hắn. Cậu vươn vai duỗi người, chỉnh lại tư thái trên ghế, đoạn vòng hai tay ôm lấy tấm lưng thẳng thớm hữu lực trước mắt, lặng lẽ thở dài: “Ta thực không muốn  thành nan đề của ngươi.”

“Ngươi cứ giấu nhẹm tâm tình trong lòng, cũng đã thành vấn đề lớn lao nhất của ta rồi.” Ngữ khí hắn nghiêm túc, nhưng đôi môi lại không ngừng bỡn cợt làn da ánh ngọc lộ ra nơi cổ Phượng Minh, chiếc lưỡi ẩm ướt được đà khẽ khàng liếm mút.

Dòng xúc cảm như điện giật chạy dọc sống lưng, Phượng Minh bất thần run lên. Kỳ cục ở chỗ, cậu đã không hề càu nhàu trò cù nhây quá mức của Dung Điềm thì chớ, lại còn quấn chặt lấy hắn, Phượng Minh hít hà mùi hương thuộc riêng Dung Điềm, nhẹ nhàng lên tiếng: “Ngươi giảng về địa thế, khiến ta chợt nhớ tới đầm lầy. Giữa thảo nguyên bao la, đôi lúc lại che giấu những đầm lầy đáng sợ, trên mặt phủ um tùm những lục thảo xanh mướt mát, lại chỉ vì một phút bất thần lạc bước mà vạn kiếp bất phục. Nghe nói những kẻ sa xuống đầm lầy, càng giãy dụa lại càng lún sâu.”

Đôi môi Dung Điềm thoáng cong lên nhu hoà: “Chỉ vì cái này mà phân tâm? Rốt cuộc ta đoán sai tâm sự của ngươi ư?”

Phượng Minh cuối cùng cũng không gạt nổi hắn mà gượng mỉm cười: “Không biết tại sao, gần đây ta luôn thấy mình chìm xuống đầm lầy, cảm giác càng lúc càng lún sâu.”

“Quyền thế trọng cách đối nhân, cũng vì thế mà có càng nhiều những nỗi khổ đau bất đắc dĩ. Trên đời này có rất nhiều thứ, ngay từ đầu vốn dĩ đã lưỡng nan.” Dung Điềm nhẹ nhàng nâng khuôn mặt tuấn mỹ của Phượng Minh, sau rốt lại không khỏi nấn ná trước đôi hắc mâu lanh lợi thân quen: “Ngươi đã gặp Lộc Đan?”

Phượng Minh lặng lẽ gật đầu, ảm đạm nói: “Y đã hai ngày không ăn không uống.” Thần thái Lộc Đan khi nhìn cậu vẫn vậy, thần sắc dẫu có nhợt nhạt đôi chút, nhưng phong thái tiêu diêu tự tại, siêu phàm đến thoát tục vẫn một mực y nhiên. Phượng Minh khắc ấy cũng hiểu, y thà đem tính mạng chôn vùi tại Tây Lôi này cũng không cam lòng trao ra Thiên địa hoàn.

Dung Điềm trầm ngâm, kéo Phượng Minh chậm rãi thả bộ về phòng, nửa đường, mới mở miệng hỏi: “Y đã nói gì với ngươi?”

Phượng Minh cau mày: “Y không chút oán hận, chỉ nói với ta một câu.”

“Hả? Y nói gì?”

“Y nói… yêu hận hai chữ, vốn là ẩn ngữ khó giải nhất thế gian này.” Phượng Minh nhớ khi ấy Lộc Đan cứ dõi mắt về phía chân trời, tiếng thở dài u uẩn, cậu bặm môi đem hết lời tâm can ra nói: “Trò hề đem Lộc Đan làm con tin đòi Thiên địa hoàn của ngươi vị tất đã hiệu dụng. Xem ra vì Đông Phàm, ngay đến tính mạng Lộc Đan cũng không màng nữa.” Lại không khỏi nhìn trộm sắc mặt Dung Điềm.

Dung Điềm lắc đầu: “Không phải vì Đông Phàm, mà là vì Đông Phàm vương.”

Bước chân Phượng Minh như trĩu xuống, cậu chợt nhớ tới sợi tơ hồng giấu kín trong lồng ngực, mãi một lúc sau mới ấm ức lẩm nhẩm: “Một người hiếm thấy như thế, hà tất phải truy bức sinh mệnh y?”

Dung Điềm khựng lại, quay sang: “Không có Thiên địa hoàn, sẽ không thể bảo toàn ngươi khỏi vu thuật. Chẳng lẽ ngươi cam lòng chịu vây khốn giữa Thái tử điện cả đời cả kiếp này?”

“Giam lỏng Lộc Đan, nhất định sẽ có được Thiên địa hoàn sao? Dáng vẻ Lộc Đan có vẻ yếu nhược, nhưng tính tình y kỳ thực vô cùng cường liệt, vạn nhất y quyết tâm cự tuyệt, chúng ta chẳng những không đoạt được Thiên địa hoàn, còn tạo thêm một cái đại địch.”

“Ý của ngươi, là thả Lộc Đan?”

Phượng Minh hít một hơi thật sâu, hạ giọng: “Hãy nghe ta, Lộc Đan không phải loại người dễ khuất phục. Y tuyệt đối sẽ không để sự thất bại của bản thân hại Đông Phàm mất quốc bảo. Trước khi Thiên địa hoàn được đưa tới trao đổi, y nhất định sẽ tự sát.”

“Vậy phải sao chứ?” Dung Điềm bất vi sở động, hừ lạnh một tiếng.

“Vậy phải sao?” Phượng Minh kinh ngạc lặp lại: “Tây Lôi vương chí cao vô thượng à, kẻ người đang tuỳ ý bỡn cợt sinh mạng kia chính là Lộc Đan, là chân chính thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, là quốc sư Đông Phàm, là ái nhân của Đông Phàm vương đó. Địa vị y tại Đông Phàm, tương đương như ta ở Tây Lôi. Chẳng lẽ người định vì một thứ không chắc đã có thể bảo hộ được ta, thậm chí có thể là một thứ phế vật tám phần mười không thể đoạt nổi, mà bất chấp tất cả bức Lộc Đan tự tẫn, không tiếc khai chiến cùng Đông Phàm?”

Dung Điềm nhướn đôi mày thô rậm đầy đe doạ: “Vậy Minh vương thiên hạ vô song kia, chẳng phải đang tính thả Lộc Đan ta phải tân tân khổ khổ mới lừa được từ Đông Phàm về đây để bảo vệ người đó ư?”

Phượng Minh thốt nhiên nghẹn giọng, cậu nhìn trân trân vào hắn, rất lâu sau mới thở hắt ra: “Chính vì thế, nên ta mới im lặng. Ta… Ta biết ngươi đối với ta rất tốt.”

Những ngón tay thon dài nóng ran nhẹ nhàng nâng gương mặt nhỏ nhắn đang ủ rũ ấy lên, đôi mắt đen thẳm rực sáng của Dung Điềm khiến Phượng Minh run rẩy: “Đừng nói chỉ một Lộc Đan nho nhỏ, vì ngươi, có giết sạch vương tộc thập nhất quốc cũng đã là gì?”

Trái tim như bị bóp nghẹt, Phượng Minh hốt hoảng dời tầm mắt đến khoảng không xám trắng một màu phía trước, nhìn chẳng rõ trời xanh liền đất.

“Có biết vì sao ta muốn thả Lộc Đan?” Dưới ánh tà dương, Phượng Minh không ghìm nổi ham muốn đưa tay ghì chặt lấy Dung Điềm, cậu ra sức hít ngửi mùi hương an bình nơi hắn, khe khẽ thì thầm: “Nếu có một ngày ta rơi vào tay địch thủ, nếu chúng muốn dùng ta bức ngươi từ bỏ Tây Lôi, ta nhất định cũng sẽ chọn lựa như Lộc Đan…”

“Câm miệng!” Dung Điềm giận dữ ngắt lời Phượng Minh, khí áp nặng nề từ con tiểu lộ thanh nhã lan tràn khắp vương cung rộng lớn.

Thân hình vạm vỡ cứng lại, Phượng Minh lắng nghe từng tiếng thở dốc nặng nhọc trên đỉnh đầu.

“Ta chỉ cầu ngươi một lần. Đừng để ý tới chuyện khác, hãy thành toàn cho một đôi nhân tình hữu ý, ngay bây giờ ngay lúc này. Nếu ta cũng có một ngày như thế…”

“Câm miệng! Câm miệng! Câm miệng!” Những tiếng rít vang lên không ngừng, vòng tay xiết quanh bờ eo thon nhỏ cơ hồ thít lại khiến Phượng Minh cơ hồ không thở nổi, một Dung Điềm trước nay thuỷ chung phẳng lặng cuối cùng lại biến màu thất sắc.

Thảng chừng như thời gian đình trệ cuối cùng cũng qua đi, những tiếng thở đau rát cuối cùng cũng bị đè nén xuống, Dung Điềm trầm giọng hỏi: “Vậy ngươi, rồi sẽ sao đây?”

“Cái gì rồi sẽ sao chứ? Kết quả căn bản đâu hề thay đổi. Vô luân có là sinh là tử, Lộc Đan cũng sẽ không để chúng ta có được Thiên địa hoàn.” Trên mặt Phượng Minh chợt xuất hiện một nét cười an bình, cậu ngước lên nhìn Dung Điềm: “Cũng không có gì không ổn, ít nhất ta sẽ ngoan ngoan ở lại Thái tử điện, không để ngươi phải lo lắng nữa.”

“Thật sự thả đi?”

“Ừ.”

“Vậy…” Dung Điềm nhìn trân trân người ái nhân càng lúc càng tuấn mỹ phiêu dật dưới ánh trời chiều khi ấy, làn môi mỏng bất thần cong lên quỷ dị: “Minh Vương sẽ báo đáp kẻ đáng thương phải vô số lần hao phí tâm tư này thế nào đây?”
Phượng Minh đần ra, cặp mày dày rậm tức thì nhíu chặt.

“Cái tên sắc lang không tý lãng mạng tình thú này…”

 

 

 

Chính ngọ hôm sau, đại bộ phận thị vệ giám thị nơi trú ngụ của Lộc Đan đã rút gần hết. Lộc Đan nhận được giấy thông hành chính Tây Lôi vương tự tay phê chuẩn.

Giữa viện lạc thủ vệ sâm nghiêm nhất của Thái tử điện, Phượng Minh hớn hở tóm lấy Dung Hổ vừa chân ướt chân ráo thực hiện mệnh lệnh về: “Bên kia nhận được giấy thông hành xong, phản ứng thế nào?”

“Đám tuỳ tùng theo Lộc Đan đầu tiên ngây hết cả người, sau đó thì mừng rỡ như điên. Ha, bọn chúng chắc đã nghĩ lần này khó toàn mệnh trở về, Đại vương của chúng ta rất hiếm khi thả những thứ người nhìn trúng.” Dung Hổ có chút khó hiểu nói tiếp: “Nhưng Lộc Đan lại vẫn như cũ, y theo lễ nhận giấy thông hành, còn dặn tiểu nhân thay y nói lời cảm tạ với Đại vương, thần sắc thản nhiên vô cùng, như thể chuyện này ngay từ đầu vốn đã nên như thế.”

Phượng Minh nghe xong Dung Hổ tả xong, xuýt xoa tiếp lời: “Xử kinh bất loạn, đến khi nào ta mới tới được cảnh giới của y đây. Ôi, Dung Điềm dám cấm ta không được gặp y, lại còn nhăng cuội là ta sẽ bị mỹ sắc của y mê hoặc cho thất thần, tự dưng ghen bóng ghen gió chi đâu.” Mặt mày uỷ khuất.

Nếu không phải thấy áy náy với Dung Điềm, thì có lải nhải nữa cũng thây kệ, cậu thể nào cũng phải nhảy bổ đi gặp Lộc Đan một phen, nhân vật siêu phàm như thế có phải khi thường lúc nào cũng gặp được đâu.

Phượng Minh ôm nốt tia hy vọng cuối cùng gặng hỏi: “Bao giờ Lộc Đan tới cáo biệt Dung Điềm? Y muốn đi, cũng phải cáo biệt ta mới phải chứ?”

Dung Hổ thành thành thật thật trả lời luôn: “Không đoạt được Thiên địa hoàn, Đại vương vừa thấy y đã sinh hoả khí, lệnh tiểu nhân chuyển cáo Lộc Đan không cần tới cáo biệt, muốn đi cũng sớm sớm mà biến, đừng chần chừ để người đổi ý.”

Phượng Minh nhất thời buông thõng vai, lại đột nhiên đứng thẳng dậy: “Sợi tơ hồng của y còn ở chỗ ta mà, thế nào y cũng phải tới đây để lấy lại nó chứ hả? Cho dù không tới cáo biệt Dung Điềm, y cũng sẽ tới tìm ta cho xem.”

“Tơ hồng kia là y tính vạn nhất bất trắc, đưa lại cho Đông Phàm vương làm kỷ niệm, giờ người còn sống sờ sờ ra đó, tơ hồng tơ đứt làm gì? Hừ, xem ra ngươi thích Lộc Đan kia nhiều ghê nhỉ.” Phía sau chợt truyền đến một giọng nam hờn ghen quen thuộc.

Advertisements

15 thoughts on “[Phượng Vu Cửu Thiên] [Quyển 5] Chương 14 [Thượng]

  1. “Phượng Minh hít hà mùi hương thuộc riêng Dung Điềm, nhẹ nhàng lên tiếng”
    – Phượng Minh hít hà mùi hương “quen” thuộc riêng Dung Điềm, nhẹ nhàng lên tiếng

    “khí áp nặng nề từ con tiểu lộ thanh nhã lan tràn khắp vương cung rộng lớn.”
    – cơn

  2. Lạc tỷ post tối quá nhỉ!!
    Cảm giác ko thiện cảm với Lộc Đan, anh ấy cứ bình bình thế nào á làm người ta sẽ cứ liên tưởng PM dám mắc mưu nào đó của ảnh trg thời gian tới.
    Bất ngờ trước cảnh tượng DĐ ca ca gầm lên “Câm miệng!” =))
    Cám ơn ss vì chap mới :x

  3. ôh ôh ôh
    ghen kìa ghen kìa
    ha
    bạn Minh này quả là có tấm long bác ái (vẫn biết từ trước cơ mà vẫn faie khen 1 câu)
    hí hí
    lượn ra lượn vào ra ra vào vào mãi mới đọc đc đến tận đây
    lại là những tháng ngày mắc võng nằm chờ
    nàng cho ta vào nhà chờ ké đi hem ta ăn gió nằm sương ta đổ bệnh sao đọc đc truyện nữa
    đau thương lắm á

  4. người ơi…theme mới đẹp lắm…những chữ cứ hòa lẫn vào theme như thế này thì đọc sẽ điên loạn mất TT.TT
    *rưng rưng* cọng dây đó đó có iếm bùa gì em Minh ko nhỉ :-s sao mình thấy lo lo :-s

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s